
Bốn mươi năm giữa dòng đời
Bốn mươi thế hệ tiếp đời cha ông,
Lời ru của mẹ ấm trong
Theo con đi mãi giữa dòng thời gian !
Tiếng thầy cô vẫn ngân vang
Theo con như một hành trang vào đời
Bôn ba khắp bồn phương trời
Trường xưa , bạn cũ , suốt đời trong ta!
Chuyện đời ngắn tựa bài ca
Bao la bốn bể cho ta hiễu mình
Bốn mươi năm nặng nghĩa tình
Nghệ An- Quảng Ngãi thắm tình nước non!
Nam Đàn trường cũ mang tên,
Bốn mươi năm đã đổi tên mấy lần
Nay mang tên : Phạm Văn Đồng
Khang trang bề thế giữa lòng quê hương
Mừng vui về dự hội trường
Biết bao thế hệ hòa chung một dòng
Câu ca ví dặm- Nam Đàn
Điệu chòi Mộ Đức chứa chan nghĩa tình
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Tri ân thầy cũ , trọn tình bạn xưa
Tưởng bây giời là bao giờ
Nhớ thời áo trắng vu vơ hồi nào...
Nhớ thời bao cấp lao đao
Khó khăn chồng chất thế nào cũng xong!
Tình thương thôi thúc lửa lòng
Thầy cô bám lớp bám trường thiết tha!
Bao điều không thể nói ra
Vì nghề cao quí chúng ta trồng người
Bốn mươi năm đổi thay rồi
Nghĩa tình hai chứ xin người chớ quên
Nguồn Nguyễn Việt Anh : Sưu tầm