Khi ta nhỏ đã có quê hương
Ta lớn lên quê hương còn đó
Chưa phai nhòa những chiều trên đồng cỏ
Ta vui đùa cùng lũ bạn lông nhông
Những cánh diều vút cao trời rộng
Ta thả mình lạc khoảng mênh mông
Ôi! Hương cỏ cây, hương đồng nội
Thơm làm sao cảm giác bồi hồi
Quên làm sao tuổi thơ đáng nhớ
Đánh trận giả lau sậy làm cờ
Và những khi vật nhau té ngã
Rũ bùn đứng dậy hô xung phong
Nhớ những chiều mưa gió lạnh lòng
Một vòng tròn năm sáu bảy đứa
Chen chúc quanh nhau một bếp lửa
Chẳng ấm lửa chỉ ấp tình thương
Mà giờ đây mỗi đứa một phương
Vẫy vùng cho thỏa muôn chí hướng
Biết khi nào bảy sáu năm đứa
Lại quây quần bên bếp lửa quê hương.
Khánh Lê